NHỮNG NHÀ THẦU XÂY DỰNG QUY MÔ QUỐC TẾ ĐẾN TỪ CHÂU Á

PHẦN 3: HÀN QUỐC - HYUNDAI E&C


Xe hơi Hyundai từ Hàn Quốc có lẽ đã rất quen thuộc với chúng ta. Tuy nhiên ít ai biết rằng chính lĩnh vực xây dựng đã góp phần đưa tập đoàn Hyundai phát triển ra quy mô toàn cầu như ngày nay.
Tập đoàn Hyundai được thành lập năm 1947, đến nay đã được 73 năm, bởi ông Chung Ju Yung (1915-2001), khởi đầu là một công ty xây dựng và hiện tại là một trong những Tập đoàn lớn nhất Hàn Quốc.
Ông Chung Ju Yung là con cả trong gia đình nông dân nghèo có đến 8 người con. Trình độ học vấn chính thức của ông Chung Ju Yung chỉ kết thúc ở bậc tiểu học, khi cha cho ông Chung nghỉ học để giúp gia đình và mong ông trở thành một người nông dân giỏi.
Trong quyển tự truyện nổi tiếng: “Không bao giờ là thất bại! Tất cả chỉ là thử thách”. Ông Chung Ju Yung chia sẻ: “Ngay từ nhỏ, ngày nào cũng vậy, cứ đúng 4 giờ sáng là cha đánh thức tôi dậy và dẫn ra đồng. Ðến nơi thì mặt trời cũng vừa ló dạng. Thế là tôi bắt đầu ngày làm ruộng vất vả ngoài đồng mà chẳng lúc nào ngơi nghỉ. Tuy chỉ là cảm nhận của một đứa trẻ nhưng tôi cũng hiểu được nghề nông chẳng mang lại bao nhiêu lợi ích so với công sức cực nhọc bỏ ra. Tôi thở dài và tự hỏi, chẳng lẽ cả đời mình sẽ sống cuộc sống thế này sao?”.
Không chấp nhận được cuộc sống cam chịu, ông trốn nhà từ huyện Tongchon ở phía Bắc và xuống miền Nam để tìm hướng đi cho tương lai. Lần đầu tiên cùng một người bạn trốn nhà, đường lên thành phố khá xa nên ông phải đi xin cơm. Vận may đến với ông và người bạn khi họ được nhận làm công nhân xây dựng đường xe lửa Bình Nhưỡng – Gowon. Ý đồ gom góp tiền đi Seoul chưa thành thì cha ông tìm thấy và đưa về. Trở về nhà nhưng ông vẫn bực tức trong lòng: “Những đồng tiền quý giá mà mình làm được chẳng là bao nhưng đó là công sức của chính mình. Nếu có thể cho mình tiếp tục công việc thì mình có đủ tự tin để khám phá cái thế giới mới mẻ và rộng lớn bao la này”.
Lần thứ hai trốn nhà, Ông lại bị một người đàn ông đứng tuổi lừa hết tiền vì tin rằng hắn sẽ kiếm cho ông một công việc trong khách sạn ở Seoul. Sau chuyến đi 10 ngày ấy, ông lại bị một người bà con đưa về. Ông chấp nhận trở lại làm nông dân vì cảm thấy có lỗi khi làm cha đau lòng. Nhưng tâm trí ông chỉ hướng về Seoul, ý chí thoát nghèo trong ông vẫn không thay đổi.
Suy nghĩ kỹ lưỡng, lần thứ ba ông trộm 70 won bán bò của cha để lên Seoul học kế toán. Tuy nhiên, mới học được hai tháng, bất ngờ người cha lại xuất hiện trước mặt ông, nhưng không giận cũng không mắng, chỉ vừa khóc vừa nói với ông: “Nếu con không phải là con trưởng thì cha để tùy con muốn làm gì thì làm, nếu con cứ cố chấp như thế khiến các em đói khổ thì còn gì buồn hơn nữa. Cha già rồi, con là con trưởng thì phải giúp cha, con mà bỏ mặc thì cả nhà sẽ thành bầy ăn mày. Cha đi tìm con ở Bình Nhưỡng không thấy, đến Seoul vừa đi vừa khóc một mình biết bao nhiêu lần con có biết không?”. Lời cha cứa vào trong lòng ông, hình ảnh người mẹ và các em hiện lên trước mắt, nỗi buồn ngập tràn và ông đã khóc, ông lại thất bại trong chuyến đi lần này.
Sau ba lần lên Seoul không thành, ông Chung vẫn không từ bỏ giấc mơ thoát khỏi cái nghèo khổ của vùng quê heo hút và khắc nghiệt ấy. Ông nhớ đến câu chuyện về con ếch xanh muốn nhảy lên cành cây liễu, nhưng vì cành cây cao quá nên nó không chạm đến được và thất bại. Nhưng ếch xanh không nản chí, nó tiếp tục nhảy mười lần, hai mươi lần, ba mươi lần… và cuối cùng cũng thành công. Ông tự nhủ: “Lẽ nào mình không bằng một con ếch xanh?”.
Ông quyết tâm ra đi, thẳng hướng đến Seoul. Dường như may mắn đã mỉm cười với ông trong lần thứ tư trốn nhà, ông xin được một chân khuân vác ở công trình xây dựng trường học Bosung (Ðại Học Hàn Quốc bây giờ) và làm ở đó được 2 tháng. Sau đó, trong quá trình tìm việc ông may mắn trở thành nhân viên phân phối gạo lẻ cho cửa hàng gạo “Phục Hưng Thương Hội”. Trải qua 4 năm làm việc ở Thương Hội với tinh thần chăm chỉ cần cù và tính thật thà ông được đề nghị nhận lấy cửa hàng gạo của ông chủ cửa hàng. Từ một kẻ không xu dính túi, ông đã có trong tay một cửa hàng phân phối gạo lớn khi mới 22 tuổi.
Tuy nhiên, năm 1937 chiến tranh Nhật – Trung bùng nổ, chế độ phân phối gạo được ban bố, tất cả các cửa hàng gạo trong nước phải đóng cửa và ông phải trở về quê nhà. Cú sốc đó với ông thật lớn nhưng ông học được một điều quý giá hơn đó là niềm tin: Nếu toàn tâm toàn ý dốc sức làm một việc gì đó thì sẽ thành công.
Năm 1940, ông quay trở lại Seoul sau khi vay mượn của vài người bạn số tiền 3500 won cùng với số tiền mà mình để dành ông đã trả tiền nhượng quyền nhà máy sửa chữa ôtô Ando Service. Sau khi hoàn tất mọi thủ tục tiếp quản ông mở cửa nhà máy với lòng tràn đầy hứng khởi. Nhà máy có khách đều đều. Nhưng vào một buổi sáng khoảng 25 ngày sau hoạt động, một công nhân sơ ý để dầu bén lửa khiến cả nhà máy bốc cháy trong đó có cả những xe của khách. Ông phải bồi thường cho khách, nợ lại càng chồng chất. Chẳng còn cách nào khác ông lại tìm tới ông Oh Yun Kun - một người chuyên cho vay tiền để vay 3500 won nữa.
Quay trở về ông mở lại một xưởng sửa chữa ôtô ở chỗ đất trống phía sau phường Sinsol. Tuy nhiên lại bị cảnh sát quận Dongdeamun yêu cầu đóng cửa nếu không sẽ bị bắt giam vì xưởng của ông không có giấy phép hoạt động.
Những lúc khó khăn như thế ông lại nghĩ tới câu chuyện về những con rệp. Khi còn làm lao động ở bến cảng Inchon, ông ở trọ trong một căn nhà có rất nhiều rệp, nằm dưới sàn nhà nên ông bị lũ rệp cắn không ngủ được. Ông đã leo lên bàn ăn ngủ để tránh rệp, nhưng chưa được bao lâu thì lũ rệp kéo nhau leo theo chân bàn lên cắn người. Ông lại lấy mấy cái bát nước kê vào bốn chân bàn, để rệp trèo lên sẽ rơi vào bát nước mà chết đuối. Thế nhưng chỉ một hai ngày sau, lũ rệp lại tìm cách leo lên tường, rồi lên trần nhà và tìm chỗ có người để rơi xuống. Ông nghĩ ngay cả con rệp còn có nghị lực như vậy, vượt qua được những trở ngại thì mình chẳng lẽ không làm được.
Ðể thuyết phục cảnh sát đồng ý cho tiếp tục công việc duy trì nhà máy, ông quyết định, sáng nào cũng đến nhà trưởng phòng bảo an Condo của đồn cảnh sát Dongdeamun và trình bày hoàn cảnh cho đến khi nào giải quyết được vấn đề mới thôi.
Sáng hôm thứ nhất, ông mua một hộp bánh mang đến nhưng vị cảnh sát không hề lay chuyển và từ chối không nhận cả hộp bánh. Ngày thứ hai, ông đến tay không và cũng bị từ chối. Suốt một tháng trời, sáng nào ông Chung cũng đến nhà ông ta, đúng giờ ấy, đúng một hoàn cảnh ấy lặp đi lặp lại. Và cuối cùng thì ông ta đầu hàng và chấp nhận cho ông Chung tiếp tục công việc của mình với điều kiện xây thêm một tấm rào chắn phía trước xưởng. Sau 3 năm làm việc ngày đêm ông đã trả hết số nợ lẫn lãi.

Năm 1947, trong một lần đi lên cơ quan hành chính để nhận tiền sữa chữa ôtô thì ông lại biết đến ngành xây dựng là một ngành hái ra tiền và còn nhiều hơn ngành sửa xe của ông thế là về treo thêm tấm bảng “Công ty xây dựng cơ bản Hyundai” tại tòa nhà “Công ty công nghiệp xe hơi” của mình.
Những công việc đầu tiên của Công ty xây dựng cơ bản Hyundai chỉ là sửa chữa, đắp vá cơ bản mà thôi.
Năm 1954, giữa lúc kinh tế Hàn Quốc rơi vào tình trạng hỗn loạn, hệ thống tiền tệ thay đổi (đổi từ đồng won sang hwan, ông gặp khó khăn về tài chính ông phải bàn bạc với các anh em bán nhà và xưởng sửa xe ôtô ở Chochung lấy số tiền đó để hoàn thành công trình phục hồi cầu Koriong. Đến 1955, kết thúc công trình cầu Koriong công ty lỗ mất 65.000.000 hwan và phải mất tới 20 năm mới trả hết nợ công trình.
Tuy nhiên, nhờ công trình cầu Koriong công ty Hyundai lại được chú ý nhiều hơn vì là công trình lớn nhất thời điểm đó.
Tháng 9 năm 1957, Hyundai nhận thầu công trình đường bộ bắc qua sông Hàn, công trình này ông lãi tới 40%, lọt vào nhóm “6 công ty lớn nhất”.

Đầu những năm 1960, Công ty Hyundai bắt đầu đặt chân ra thị trường quốc tế.
Năm 1965, Công Ty Hyundai nhận thầu cho đường cao tốc Pattani – Narathiwat tại Thái Lan, đánh dấu bước ngoặt lịch sử trong ngành xây dựng Hàn Quốc.
Sau công trình đường cao tốc Pattani – Narathiwat, công trình tiếp theo Hyundai trúng thầu tiếp là ở Việt Nam: Nạo vét cảng Cam Ranh, xây dựng khu đô thị và công trình nạo vét cảng Vĩnh Long. Nhờ các công trình này đã giúp cho Hyundai có kinh nghiệm trong việc phát triển và trưởng thành thành công ty nạo vét quy mô lớn khi bước vào thị trường Trung Đông những năm 1970.
Mỗi khi bắt đầu làm một việc gì cũng vậy, ông vẫn tuân theo quy tắc của mình là “tin tưởng 90% việc sẽ thành” và “10% tự tin mình nhất định làm được.
Bằng nổ lực không ngừng nghỉ và niềm tin vào bản thân, từ một người hai bàn tay trắng ông Chung Ju Yung đã gây dựng nên tập đoàn Hyundai đứng hàng đầu của Hàn Quốc không chỉ về xây dựng mà còn về sản xuất và xuất khẩu ra toàn thế giới trên nhiều lĩnh vực, bao gồm cả tàu biển, máy móc công nghiệp nặng, xe hơi, sản phẩm hóa chất, sắt thép và các thiết bị điện, điện tử dân dụng và gia dụng.

Một vài công trình tiêu biểu trên thế giới mà Hyundai E&C (Engineering & Construction) đã thi công:

  • Suntec Tower tại Singapore (1989-1995).
  • Khoo Teck Puat Hospital tại Singapore (2008-2010).
  • Viện Bảo Tàng Quốc Gia tại Qatar (2011-2019).
  • Inchon Asian Games Main Stadium tại Hàn Quốc (2011-2015).
  • Nhiệt điện Mông Dương 1 tại Quảng Ninh, Việt Nam (2011-2016).
  • Tòa tháp Bitexco tại TPHCM, Việt Nam (2007-2009).